Thu Cuoi Lyric Lời bài hát Thu Cuối (Mr.T Ft. Yanbi)

Thu Cuoi Lyric

Hát Bởi: Yanbi

Cho bao nhiêu yêu thương nay bay xa
Hoen đôi mi khi thu đưa em qua
Đã từng ngọt ngào, giờ nhận đắng cay vì anh
Thu vờn tóc em mơn man bên làn gió
Vương trên mi ai lá rụng con phố nhỏ
Nhẹ nhàng đâu đây mùi hương hoa sữa đó
Nghe xung quanh âm thanh vang lên sao thân quen
Trong bao nhiêu ngu ngơ vu vơ mùa lá vắng
Thật nhẹ nhàng dù mùa thu không còn yêu anh nữa

Đã từ rất lâu rồi
Trong anh định nghĩa hai tiếng yêu thương
Anh không thể trao cho ai kể từ khi anh có em
Mùa thu đó anh có em
Vậy cớ sao giờ
Hơn một năm trôi qua người đã khác xa thật nhiều
Anh nghe tiếng lá rơi không còn em nữa
Và mùa thu đến anh không còn em nữa

Có lẽ nào em vội quên đi
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em

Có lẽ nào em buông anh đi xa mất
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Anh mất em rồi

Thu đến và đi như những gì đã sắp đặt
Trang giấy trắng đâu thể mờ đi từng màu buồn của nắng
À ơi vu vơ câu hát có lẽ chưa bao giờ anh viết tặng
Em nhẹ bước chân qua bao ngọt ngào, bao nhiêu cố gắng
Có hay không những bước thềm trong con tim em cần một khoảng rộng?
Biết lúc nào anh có thể lại được gặp em một lần nữa
Là khi đó anh cảm nhận mùi hương tàn cánh hoa sữa
Anh yêu em thật nồng nàn như một định lí đã muôn thuở

Yêu!
Một người có lẽ phải học thêm nhiều điều
Em là mảnh ghép cuối cùng anh còn thiếu
Nhiều đêm dằn vặt tự gắng mình không hiểu
Lắm những yêu thương trôi qua trong em nào thật nhiều
Không!
Lí do nào đã khiến em cùng người đó gặp mặt rồi vội yêu?
Cánh cửa hy vọng như đang đổ sập ngay trước mắt
Không còn hơi ấm nụ hôn bờ vai êm thật chặt
Cảm xúc bỗng như chết lặng
Đông tới ghé nhắn anh rằng
Thu cuối rồi cũng qua nhanh cuốn theo cơn gió lặng lẽ hòa tan vào trong
Một buổi chiều mưa vắng, yeah

Lê đôi chân bơ vơ anh đã hụt hẫng thật nhiều (thật nhiều)
Sao anh không thể ngăn được nước mắt nhạt nhoà? (vì ai)
Đành ôm bờ vai lạnh cuối thu
Cho anh thêm ngậm ngùi (vì anh)
Cho bao nhiêu yêu thương vụt bay
Cho bao nhiêu yêu thương mãi xa (mãi xa)
Và xa cuối tận chân trời

Có lẽ nào em vội quên đi
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em

Có lẽ nào em buông anh đi xa mất
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Và anh đã mất em rồi

Hà Nội có lẽ đẹp nhất về đêm
Cũng chính là lúc ôm em thật chặt băng qua mọi nẻo phố cổ ta thường đến
Nhắm mắt chạm nhẹ nỗi đau miền không tên
Giật mình chợt nhớ anh không thể với đến
Chỉ là giấc mơ quá êm đềm
Trọn vẹn một vòng tay dịu êm
Rồi cứ man mác vu vơ ngẩn ngơ chờ đông tới
Liệu rằng một mai sẽ còn thấy nhau trên đường đời?
Ta cũng đâu ngờ sau bao ngày chờ đợi
Bài hát cất lên về thu Hà Nội sẽ theo cùng em
Nhưng cùng hình bóng mới
Và có lẽ nào

Có lẽ nào em vội quên đi (có lẽ, có lẽ nào)
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em

Có lẽ nào em buông anh đi xa mất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ
Anh mất em rồi

Có lẽ nào em vội quên đi (có lẽ, có lẽ nào)
Và có lẽ nào em đưa mùa thu đi (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào mùa thu chẳng còn lại gì
Trong tâm trí em

Có lẽ nào em buông anh đi xa mất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào anh không phải người mà em yêu nhất (có lẽ, có lẽ nào)
Có lẽ nào
Anh phải tự nhủ rằng chỉ là một giấc mơ (chỉ là một giấc mơ)
Anh mất em rồi

Leave a Comment